Ngớ ngẩn thế ai lại đi đòi nắng
Có khác gì đi hái trăng sao
Đòi nắng bên Đông tìm gió bên Đoài
Anh có biết suốt đời là con nợ
Cửa đóng then cài bỏ hết đi anh
Đừng đi làm hình nhân thế chổ
Ngớ ngẩn quá ai còn yêu nữa
Một quả tim hằn vết sẹo tình
Gió thổi về miền nhớ không tên
Những tình nhân chỉ là ảo ảnh
Xin anh hãy quên lần hẹn cuối
Lần hẹn đầu như giấc chiêm bao
Chén rượu tàn uống nữa đi anh
Uống để quên những gì đang nhớ
Anh chỉ là gã khùng ngớ ngẫn
Trong dòng đời vạn nẻo điêu linh
Cao Nguyên 28/03/2017
Quán chỉ có hai mùa quên,nhớ.Quán bán niềm vui cho nhân gian và mua nỗi buồn về cho riêng mình.
Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017
Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017
Quán
Chén hoàng hoa một mình em uống
Anh có về cạn chén hồng đào
Thì thôi nhé em không cần nhớ
Hơn một lần mình cạn chén ly bôi
Nhắc làm gì chuyện của ngày xưa
Chút duyên hờ mình em cố giữ
Hơn mười năm hình như anh biết
Sinh nhật vừa rồi cũng chẳng có hoa
Cạn chén này thêm chén nữa đi anh
Rượu chỉ để làm say nỗi nhớ
Sao lâu quá anh không về thăm quán
Hai mùa buồn mưa nắng nhạt phai
Chén rượu buồn uống để tìm quên
Em đưa tay níu xuân thì ở lại
Anh về đi dẫu rằng đang tàn tạ
Hay vẫn phiêu bồng giữa chốn nhân gian
19/02/2017
Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017
Đong Đưa
Em già rồi anh có biết không?
Đong đưa tí để nhớ thời con gái
Anh đừng trách xuân thì qua vội
Đợi chờ hoài cũng có nhau đâu
Áo dẫu sao cũng mặc qua đầu
Em thích váy nên đôi khi mặc ngược
Gần bên anh quàng khăn che kín
Anh bụi trần chẳng phải thánh nhân
Em già rồi vẫn thích đong đưa
Vì muốn nhìn mặt anh khi nỗi giận
Lúc đó nhìn anh như trẻ nít
Có giận nhiều rồi cũng hòa thôi
Đong đưa nhiều chỉ để làm duyên
Em vẫn sợ anh đi xa mất
Anh là gió phiêu linh tứ xứ
Có lẽ nào em không giữ được anh?
18/02/2017
Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017
Quên!
Lúng liếng cười đong đưa mắt biếc
Nắng xuân rơi chầm chậm bên thềm
Hoa vẫn nở trên khung cửa ấy
Sao người còn mê mãi chinh nhân?
Chờ xuân đến em may áo mới
Đợi người về nâng chén đầu năm
Xuân trước người hẹn rồi quên đến
Để xuân này men đắng còn cay
Em cố níu mùa đông ở lại
Mắt thôi cười lấp lóe tàn phai
Đông giận hờn khi xuân đến vội
Em chờ người bạc trắng tình xa
Tình nhân ơi sao mãi la đà
Anh sẽ về hay đi biệt xứ
Kiếp thương hồ lang thang gối mỏi
Anh có về hay sẽ lại… quên
Cao nguyên 16/01/2017
Thơ Quán Hai Mùa
Nắng xuân rơi chầm chậm bên thềm
Hoa vẫn nở trên khung cửa ấy
Sao người còn mê mãi chinh nhân?
Chờ xuân đến em may áo mới
Đợi người về nâng chén đầu năm
Xuân trước người hẹn rồi quên đến
Để xuân này men đắng còn cay
Em cố níu mùa đông ở lại
Mắt thôi cười lấp lóe tàn phai
Đông giận hờn khi xuân đến vội
Em chờ người bạc trắng tình xa
Tình nhân ơi sao mãi la đà
Anh sẽ về hay đi biệt xứ
Kiếp thương hồ lang thang gối mỏi
Anh có về hay sẽ lại… quên
Cao nguyên 16/01/2017
Thơ Quán Hai Mùa
Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014
Ru
Anh ru cả một trời thương nhớ
Ru một đời
Ru mệt nhoài
Sao chẳng nói ru em
Ru tình
Tình cứ
Ngủ quên
Ru người, người vẫn
Miệt mài phương xa
Anh ru kỉ niệm ngủ yên
Sao cứ để cho câu thơ chảy máu
Ru đời
Đời vẫn
Đảo điên
Ru lòng câm nín
Ru tình phiêu du…
Ru một đời
Ru mệt nhoài
Sao chẳng nói ru em
Ru tình
Tình cứ
Ngủ quên
Ru người, người vẫn
Miệt mài phương xa
Anh ru kỉ niệm ngủ yên
Sao cứ để cho câu thơ chảy máu
Ru đời
Đời vẫn
Đảo điên
Ru lòng câm nín
Ru tình phiêu du…
Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014
Đừng
Đừng cố níu
Xin anh đừng níu lại
Tháng năm qua rồi
Còn đó những cơn đau
Bão giông rồi sẽ đến
Cuốn trôi hết những dại khờ
Con tim anh quá yếu
Sao cứ miệt mài
Tìm những cơn đau?
Xin anh đừng níu lại
Tháng năm qua rồi
Còn đó những cơn đau
Bão giông rồi sẽ đến
Cuốn trôi hết những dại khờ
Con tim anh quá yếu
Sao cứ miệt mài
Tìm những cơn đau?
Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014
Chờ ai!
Dẫu rằng chẳng có chiếu chăn
Kề vai tay ấp giấc nồng vẫn say
Thu sang Hạ đến Đông về
Chờ ai, ai vẫn chờ người gối tay
Ước gì nay đã là Xuân
Chờ người trong mộng mỏi mòn đêm thâu
Người ơi sao vẫn chưa về
Để cho cái lạnh một mình em mang
Bên này phận kiếp đa đoan
Phương xa người vẫn nữa đời phiêu du
Chờ ai chăn gối lạnh băng
Dừng chân tình muộn ấm nồng ….em trao
.http://thotinhlangbiang.com/
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)