Người đã không về quán vắng chơ vơ
Hòang hôn xuống ta thẩn thờ ngóng đợi
Mây xám buồn hững hờ qua song cửa
Ta biết buồn từ dạo ấy người ơi
Người hứa nhiều nhưng còn nhớ gì không?
Ta đã xếp vào trong miền ký ức
Rồi bật khóc cố giấu lòng chẳng được
Ta khóc âm thầm người có biết… nơi xa
Người không về ta cắt chút tóc mai
Xếp bài thơ rồi ép vào trong ấy
Ta cắn môi nhủ lòng không khóc nữa
Người đã không về… ta khóc để mà chi.
http://thotinhlangbiang.com/
Quán chỉ có hai mùa quên,nhớ.Quán bán niềm vui cho nhân gian và mua nỗi buồn về cho riêng mình.
Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013
Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013
Trăm năm
Anh đa tình em có trách chi đâu
Em chỉ tiếc
Mình không cùng chung lối
Em vẫn là em… với dại khờ nông nỗi
Hơn một lần
Là nỗi nhớ trong anh
Hình như em chỉ là
Những ám ảnh trong thơ
Anh viết lên
Xem em như là một hình nhân thế chổ
Một trăm lần anh nói nhớ em
Một ngàn lần anh lại viết về người con gái khác
Em chẳng thích vạn lần anh nói nhớ
Chỉ mong được một lần
Cùng hò hẹn trăm năm
Chỉ mong một lần
Khờ dại ở bên anh…
Ps:/ Viết riêng cho anh,hình như em đoán được ý tưởng của anh.
Em chỉ tiếc
Mình không cùng chung lối
Em vẫn là em… với dại khờ nông nỗi
Hơn một lần
Là nỗi nhớ trong anh
Hình như em chỉ là
Những ám ảnh trong thơ
Anh viết lên
Xem em như là một hình nhân thế chổ
Một trăm lần anh nói nhớ em
Một ngàn lần anh lại viết về người con gái khác
Em chẳng thích vạn lần anh nói nhớ
Chỉ mong được một lần
Cùng hò hẹn trăm năm
Chỉ mong một lần
Khờ dại ở bên anh…
Ps:/ Viết riêng cho anh,hình như em đoán được ý tưởng của anh.
Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013
Đông phố núi
Ta bên này phố đã tàn thu
Người bên ấy… đông về bên phố núi
Đông phố núi bên nào cũng thế
Lạnh nữa mùa đầu ấm nữa mùa sau
Ta ước có ngày mình ở bên nhau
Khi ấy chắc mùa đông không lạnh giá
Đông đến bên này bên kia giá lạnh
Bên ni lạnh rồi bên nớ ấm được không?
Ta tặng người khăn quàng ấm mùa đông
Người nhận rồi thờ ơ quên mất
Người lang thang về nơi phố thị
Tìm bình yên… ta biết chẳng bình yên
Ta lo cho người lạnh ở bên kia
Người không nghe ta giận nhiều lắm đó
Nhớ quàng khăn đêm về giữ ấm
Để lạnh bên ta sẽ ấm bên người.
www.thotinhlangbiang.com
Người bên ấy… đông về bên phố núi
Đông phố núi bên nào cũng thế
Lạnh nữa mùa đầu ấm nữa mùa sau
Ta ước có ngày mình ở bên nhau
Khi ấy chắc mùa đông không lạnh giá
Đông đến bên này bên kia giá lạnh
Bên ni lạnh rồi bên nớ ấm được không?
Ta tặng người khăn quàng ấm mùa đông
Người nhận rồi thờ ơ quên mất
Người lang thang về nơi phố thị
Tìm bình yên… ta biết chẳng bình yên
Ta lo cho người lạnh ở bên kia
Người không nghe ta giận nhiều lắm đó
Nhớ quàng khăn đêm về giữ ấm
Để lạnh bên ta sẽ ấm bên người.
www.thotinhlangbiang.com
Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013
Hình như
Hình như em nhớ anh
Mùa đông sao đến muộn
Quán vắng chẳng ai về
Ai giữ lại tàn thu
Dã quỳ vàng nở rộ
Trên lối cũ đường xưa
Gió vì sao thổi mạnh
Có lạnh người tha phương
Em nhớ mấy cho vừa
Nhớ qua một mùa mưa
Giờ đây sang mùa nắng
Sao vẫn hoài nhớ mong
Em nhớ anh thật nhiều
Chờ ba mùa ai biết
Anh về hay lỡ hẹn
Em sẽ chờ hết đông…
http://thotinhlangbiang.com/
Mùa đông sao đến muộn
Quán vắng chẳng ai về
Ai giữ lại tàn thu
Dã quỳ vàng nở rộ
Trên lối cũ đường xưa
Gió vì sao thổi mạnh
Có lạnh người tha phương
Em nhớ mấy cho vừa
Nhớ qua một mùa mưa
Giờ đây sang mùa nắng
Sao vẫn hoài nhớ mong
Em nhớ anh thật nhiều
Chờ ba mùa ai biết
Anh về hay lỡ hẹn
Em sẽ chờ hết đông…
http://thotinhlangbiang.com/
Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013
Dại khờ
Em ngồi xếp thật nhiều hạc giấy
Trong những chiều mưa
Mười ngón gầy run lên vì lạnh
Em đã không còn non dại
Từ ngày ta lao vào nhau trong niềm đau hoan lạc
Em đã thôi chờ lồng đèn trong đêm Trung thu
Ngồi tỉ mẫn xếp bầy hạc giấy
Màu trắng phiêu linh
Như những trang giấy anh làm thơ nhưng không hề thấy chữ
Trao cho em niềm nhớ mơ hồ
Hình như anh chẳng yêu em
Anh chỉ yêu nỗi đau của chính mình mà em hiện thân gánh chịu
Bầy hạc giấy tả tơi
Tan biến đi trong làn nước
Rũ cánh dại khờ
Em có còn ngu ngơ?
Trong những chiều mưa
Mười ngón gầy run lên vì lạnh
Em đã không còn non dại
Từ ngày ta lao vào nhau trong niềm đau hoan lạc
Em đã thôi chờ lồng đèn trong đêm Trung thu
Ngồi tỉ mẫn xếp bầy hạc giấy
Màu trắng phiêu linh
Như những trang giấy anh làm thơ nhưng không hề thấy chữ
Trao cho em niềm nhớ mơ hồ
Hình như anh chẳng yêu em
Anh chỉ yêu nỗi đau của chính mình mà em hiện thân gánh chịu
Bầy hạc giấy tả tơi
Tan biến đi trong làn nước
Rũ cánh dại khờ
Em có còn ngu ngơ?
Trung Thu 2013
Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013
Em vẫn đi về
Em vẫn đi về nơi phố núi
Gió vẫn thổi, lá vẫn rơi mỗi tối
Em nhớ anh như mây nhớ núi
Như chim nhớ rừng tự thưở sơ khai
Em trở về phố núi một ngày đông
Để cái lạnh làm cho anh da diết
Em lang thang trong sương mù buổi sáng
Lang biang vương dấu chân trần
Em vẫn đi về trên phố núi ngày quen
Cho nỗi nhớ len vào trong hơi thở
Nhà rông dài bập bùng bếp lửa
Em sẽ về nhen lại chút tin yêu
Em vẫn đi về anh có đợi không?
Hay vẫn say trong cơn mộng mị
Em nhớ anh như mỗi ngày vẫn nhớ
Lá vẫn rơi rơi… lối cũ em về.
Gió vẫn thổi, lá vẫn rơi mỗi tối
Em nhớ anh như mây nhớ núi
Như chim nhớ rừng tự thưở sơ khai
Em trở về phố núi một ngày đông
Để cái lạnh làm cho anh da diết
Em lang thang trong sương mù buổi sáng
Lang biang vương dấu chân trần
Em vẫn đi về trên phố núi ngày quen
Cho nỗi nhớ len vào trong hơi thở
Nhà rông dài bập bùng bếp lửa
Em sẽ về nhen lại chút tin yêu
Em vẫn đi về anh có đợi không?
Hay vẫn say trong cơn mộng mị
Em nhớ anh như mỗi ngày vẫn nhớ
Lá vẫn rơi rơi… lối cũ em về.
Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013
Có đôi lần
Có đôi lần em nghĩ về anh
Dẫu nhủ thầm không thèm nhớ nữa
Anh cứ đi vào trong miền ký ức
Với những câu thơ da diết một đời
Dẫu nhủ thầm không thèm nhớ nữa
Anh cứ đi vào trong miền ký ức
Với những câu thơ da diết một đời
Có đôi lần em muốn gọi cho anh
Rồi lại thôi để tình vào quên lãng
Em phải sống với gì mình đã chọn
Chỉ biết có thời ta đã bên nhau
Rồi lại thôi để tình vào quên lãng
Em phải sống với gì mình đã chọn
Chỉ biết có thời ta đã bên nhau
Có đôi lần em oán trách anh
Sao không cùng em nhìn về một phía
Cuộc sống bon chen, người tất bật
Anh cứ ơ hờ với những dòng thơ
Sao không cùng em nhìn về một phía
Cuộc sống bon chen, người tất bật
Anh cứ ơ hờ với những dòng thơ
Có đôi lần em tìm gặp anh
Khi chúng mình không còn yêu nhau nữa
Em tìm lại sự bình yên đã mất
Rồi lại đi về phía chẳng còn anh…
Khi chúng mình không còn yêu nhau nữa
Em tìm lại sự bình yên đã mất
Rồi lại đi về phía chẳng còn anh…
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)