Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

Quên!

Lúng liếng cười đong đưa mắt biếc
Nắng xuân rơi chầm chậm bên thềm
Hoa vẫn nở trên khung cửa ấy
Sao người còn mê mãi chinh nhân?

Chờ xuân đến em may áo mới
Đợi người về nâng chén đầu năm
Xuân trước người hẹn rồi quên đến
Để xuân này men đắng còn cay

Em cố níu mùa đông ở lại
Mắt thôi cười lấp lóe tàn phai
Đông giận hờn khi xuân đến vội
Em chờ người bạc trắng tình xa

Tình nhân ơi sao mãi la đà
Anh sẽ về hay đi biệt xứ
Kiếp thương hồ lang thang gối mỏi
Anh có về hay sẽ lại… quên

Cao nguyên 16/01/2017

Thơ Quán Hai Mùa

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Ru

Anh ru cả một trời thương nhớ
Ru một đời
Ru mệt nhoài
Sao chẳng nói ru em
Ru tình
Tình cứ
Ngủ quên
Ru người, người vẫn
Miệt mài phương xa
Anh ru kỉ niệm ngủ yên
Sao cứ để cho câu thơ chảy máu
Ru đời
Đời vẫn
Đảo điên
Ru lòng câm nín
Ru tình phiêu du…

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Đừng

Đừng cố níu
Xin anh đừng níu lại
Tháng năm qua rồi
Còn đó những cơn đau
Bão giông rồi sẽ đến
Cuốn trôi hết những dại khờ
Con tim anh quá yếu
Sao cứ  miệt mài
Tìm những cơn đau?

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Chờ ai!


Dẫu rằng chẳng có chiếu chăn
Kề vai tay ấp giấc nồng vẫn say
Thu sang Hạ đến Đông về
Chờ ai, ai vẫn chờ người gối tay
Ước gì nay đã là Xuân
Chờ người trong mộng mỏi mòn đêm thâu
Người ơi sao vẫn chưa về
Để cho cái lạnh một mình em mang
Bên này phận kiếp đa đoan
Phương xa người vẫn nữa đời phiêu du
Chờ ai chăn gối lạnh băng
Dừng chân tình muộn ấm nồng ….em trao

.http://thotinhlangbiang.com/

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Người không về

Người đã không về… quán vắng chơ vơ
Hòang hôn xuống ta thẩn thờ ngóng đợi
Mây xám buồn hững hờ qua song cửa
Ta biết buồn từ dạo ấy….người ơi

Người hứa nhiều nhưng còn nhớ gì không?
Ta đã xếp vào trong miền ký ức
Rồi bật khóc… cố giấu lòng chẳng được
Ta khóc âm thầm người có biết…. nơi xa

Người không về ta cắt chút tóc mai
Xếp bài thơ rồi ép vào trong ấy
Ta cắn môi nhủ lòng không khóc nữa
Người đã không về… ta khóc để mà chi.

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Viết cho anh


“ Chút nồng nàn có đủ ấm không anh…”*
Em đọc hết và biết mình nhung nhớ
Mượn câu kết viết bài thơ tặng
Anh một đời mê mải đi hoang

Lâu lắm rồi chẳng đọc thơ anh
Lại nghe nói đang ở rừng biên giới
Anh yêu gió, yêu mây, yêu nhiều thứ
Nhưng lại quên yêu bản thân mình

Anh ơ hờ ngồi uống rượu thâu đêm
Rồi ngồi viết những bài thơ mộng mị
Anh chẳng biết vòng tay anh quá ngắn
Chẳng thể nào ôm hết nhân gian

Hãy yên bình sống để mà vui
Đừng tìm kiếm những vòng ôm ảo ảnh
Chân mỏi chưa hỡi người lãng tử
Em chờ anh trao chút nồng nàn

Ps:/  Viết tặng “ Thơ tình Langbiang”
* Chút nồng nàn có đủ ấm không anh?  Bài Chiều Puprang  TTlangbiang

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Em sẽ về


Em sẽ về dù rằng anh chẳng đợi
Anh có phụ tình em chẳng trách gì đâu
Áo sờn vai rồi cũng phai màu
Làm sao anh giữ em lâu đến thế

Em sẽ về khi anh không biết nhớ
Dẫu còn yêu em sẽ chẳng bận lòng
Cho dù rằng vừa bật khóc vu vơ
Em khóc cho em chả khóc vì ai cả

Em sẽ về anh có gặp không
Hay lại sợ bên vòng ôm người khác
Anh của em làm ơn sống thật
Nói hộ rằng… cô ấy… của ngày xưa

Em sẽ về chốn ấy một ngày mưa
Dẩu tháng hai em sẽ bắt trời làm mưa cho được
Anh vẫn như xưa… một mình phiêu lãng
Hay đã bộn bề duyên mới, tình si?